Em chưa từng ra Hà Nội thăm anh
Dù đã bốn năm yêu nhau trong xa vắng
Anh chưa từng ở Sài Gòn lâu hơn một chút
Để nghe em nói hết những u buồn
Tự nhiên quen nhau chi rồi nhùng nhằng thương với nhớ, mấy mùa Đông cứ cãi vã suốt thôi, cái ngày quen nhau cũng chẳng giống ai online Yahoo rồi quen rồi biết rồi giằng co níu kéo với buông tay. Hai mươi ba tuổi mà trẻ con cùng những giận hờn không đầu cuối, em ở Sài Gòn cứ nắng nắng mưa mưa, em thích là giận muốn là tắt máy để mỗi lần anh gọi điện là cứ nghe “không liên lạc được”. Ừ! Thì thương em nhưng biết quá xa xôi, anh ở tận miền này xa ngái, em ở trong kia mưa nắng cứ thất thường; giận rồi chia tay, chia tay rồi trở lại suốt mấy mùa liền kẻ Bắc người Nam.
Hà Nội mùa Đông rồi em. Gió heo mây lạnh lùa từng tay áo, phố vắng tanh những ngõ nhỏ anh về, ở đây Đông mà nghĩ về nơi em đang ở nắng hanh hao khô quắc ngọn hồng leo chiều muộn, anh chợt thấy rằng: Ở trên đời tình yêu không sợ cái gọi là khoảng cách, không sợ thời gian không sợ lửa phai tàn, cũng không sợ Hà Nội và Sài Gòn hai đầu với tay không tới, mà sợ lòng em cứ mãi loay hoay và sợ anh nóng giận bất thình lình rồi buông bỏ khi mình còn nồng thắm. Em! Ở Sài Gòn xa rất là xa, có một mình thôi anh thương em biết mấy, lúc buồn vui em chỉ biết ngẩn ngơ ra vào cùng điện thoại. Cả những lúc mệt nhoài vì chuyện đời gian khó em tìm mãi chẳng ra bờ vai anh để rồi òa khóc. Ở đó nắng ai che ô cho em đi, ở đó mưa ai che em khỏi ướt, tóc rối bời ai vuốt nhẹ cho em? Ở đó, lúc em băng qua đường ai nắm tay em thật chặt, lúc ốm đau ai chạy tới cùng em… Tất cả đều là “không” khi anh ở cách em hơn ngàn cây số. Thế là em lại buồn và lại bơ vơ, mình lại chia tay ta trở về trống rỗng. Còn anh ở đây mùa Đông dài như hàng thế kỉ, Hà Nội đẹp u buồn như đôi mắt em dạo ấy anh vào thăm. Hà Nội đã chìm vào Đông anh lại đi trên phố một mình, em biết đó chia tay có khi nào là vui cho những ai đang yêu nồng thắm, rồi cũng như mùa Đông Hà Nội anh chìm vào mộng mị tan hoang, say và khóc, chia xa và lại vắng nhau hết Đông này qua Đông khác, ở ngoài này Hà Nội miên man thương nhớ và Sài Gòn trong ấy cũng chênh vênh.
Đúng là yêu trong xa cách đợi chờ
Đôi mắt mỏi má hồng thôi son phấn
Gót chân anh nặng lắm những phong trần
Xa rất là xa Hà Nội - Sài Gòn
Nhưng xin em đừng buồn và khóc nữa
Mắt ướt nhòe anh chẳng thể lau khô
Mùa Đông rồi cũng qua, chia xa rồi cũng gặp
Đừng hái nụ buồn cài lên tóc nghe em!
Yêu là thương, xa là nhớ, đợi là thời gian dài vô tận, sẽ là bình yên nếu tình yêu không có thêm thử thách, anh biết thử thách nhiều có khi lại dẫn tới chia xa, nhưng em hãy tin rằng ở Hà Nội anh chưa khi nào thôi suy nghĩ; sớm mai này anh sẽ vào Nam và rồi sẽ hái cho em nụ Đông Hà Nội bỏ vào tay em ấm áp nắng Sài Gòn.
Đừng nhùng nhằng yêu rồi lại buông tay
Ừ! Anh biết mình xa nhau lắm lắm
Nhưng em hãy tin ở nơi anh em nhé!
Qua chiều Đông này đến sớm mai Xuân.
Anh sẽ hái nụ Xuân Hà Nội mang vào Sài Gòn gửi hết cho em, nụ bỏ vào tay nụ cài tóc em nè!
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét